[Reply]

Số lượt xem tháng trước

Chát cộng đồng

Hướng dẫn sữ dụng chát pox

Trước tiên click vào Set name ( góc cúi bản chát ) . Hiện ra phần : 1. nick có sẵn 2. tự tạo 3. đăng nhập vào mật khẫu sẽ hiện ra pần đăng kí .

Bài đăng Phổ biến

Truyện


Vô tình anh đánh rơi món quà cuộc sống ban tặng .

Gặp...
Anh một người đàn ông 30 tuổi, từng bươn trải lăn lộn nhiều năm trên đất Sài Thành, đã từng có tất cả nhưng rồi lại tay trắng và lại làm lại từ đầu. Ở anh không có khái niệm bỏ cuộc, anh cũng không bao giờ có bất dự định nào cho cuộc đời anh, anh không quan tâm đến điều đó, và anh cứ để mọi thứ tự trôi.
Cô - một đứa con gái 25 tuổi, ở cô không có bất cứ một quy chuẩn hay giới hạn nào, điều cô quan tâm duy nhất đó chính là cảm xúc, cảm giác của chính cô, và mục tiêu theo đuổi của cuộc đời cô.
Họ vô tình gặp qua sự giới thiệu của một người bạn.
Ấn tượng đầu tiên của cô về anh đó là giọng nói, anh ta có cái chất giọng hơi pha đơ đớ giữa Nam và Bắc, thi thoảng nói ngọng “l” “n” , một điều cô không bao giờ chấp nhận được. Anh ta cao 1m66, đó hoàn toàn cũng không phải là hình mẫu của người đàn ông mà cô thích. Có điều đặc biệt là anh ta có niềm đam mê giống cô, cùng thích du lịch khám phá và ghi lại những khoảnh khắc của cuộc sống. Nhưng về cơ bản anh ta không để lại bất cứ ấn tượng nào trong đầu cô, cô thậm chí không muốn nhìn kĩ khuôn mặt anh ta.
Đối với anh cô cũng chẳng có gì đặc biệt hơn, ngoại hình bình thường, có gì đó bốc đồng và ngạo mạn. Anh bị shock mạnh bởi cái thái độ của cô khi chat với anh sau lầu đầu tiên hai người gặp nhau:
- Anh có biết anh là người đàn ông nhạt nhẽo nhất trên đời này mà em đã từng gặp?
- Đó là do em chưa khám phá hết con người anh đấy thôi
- Em hay bị ấn tượng ở ai đó từ cái nhìn đầu tiên, và em tin chắc anh không phải là loại đàn ông em thích.
- Em có chắc không?
- Chắc chắn
- Biết đâu anh là loại đàn ông em chưa từng gặp, nhưng em sẽ lại bị thích thì sao? Lúc đó em sẽ làm thế nào?
- Àh lúc đó ấy àh? Lúc đó em nói là em thích anh và em sẽ viết tiếp kịch bản cho cuộc đời anh và cuộc đời em.
Cô ta chính là loại con gái mà anh ghét nhất trên đời, loại con gái vừa hiếu thắng vừa tự kiêu.
Nhưng có ai đó đã nói rằng: Ngày hôm qua đã là quá khứ, ngày hôm nay là món quà và ngày mai là một điều bí mật. Biết đâu giữa họ còn có những điều bí mật chưa thể khám phá ra.
                                                              Ảnh minh họa: PinkFireFly

Và thích....
Lần thứ hai gặp lại nhau, mọi thứ gần như bị đảo lộn. Lần này cô không cảm thấy anh ta nhạt nhẽo nữa, cô không ngờ ở sau con người này là một chuỗi những điều bất ngờ lớn lao như vậy. Cô bắt đầu bị cuốn vào câu chuyện của anh. Những bức ảnh anh chụp trên những cuộc hành trình, khiến cô bật cười nhớ lại cô đã từng giống hệt anh, những ngày đầu tiên cô mới cầm máy học chụp, cũng với niềm phấn khích và đam mê y như thế. Cô bắt đầu chú ý đến khuôn mặt của anh ta, anh có khuôn mặt vuông vức, sống mũi cao, chứng tỏ là một người rất thông minh, nét mặt lúc nào cũng tươi tắn, nhìn anh vừa có vẻ chững trạc của một người đàn ông, vừa có nét thật thà đến mức ngây ngô.
Khi họ ngồi cạnh nhau trên phố Nhà Thờ, cùng nhâm nhi ly trà chanh buổi đêm, anh và cô nhận ra họ có cùng sở thích giống nhau, họ thích cảm giác hòa mình vào dòng ồn ào của thiên hạ, nhưng vẫn có thể tha hồ suy ngẫm với những khoảng lặng của riêng mình.
Anh gọi cô bé bán thuốc lá dạo lại, anh mua 1 bao, anh làm cô ngạc nhiên vì cô không thấy anh hút thuốc, tại sao anh lại mua thuốc lá, anh trả lời “bởi vì anh thấy thương họ, chắc đứng cả buổi tối chả bán được mấy đồng”. Anh làm cô bất ngờ vì một gã đàn ông 30 tuổi, từng trải đời, lại biết chia sẻ từ những việc bé tí như thế.
Cô dẫn anh lang thang chụp phố cổ Hà Nội, anh và cô cùng say mê mới những tác phẩm mới của hai người, họ hứng khởi và bình luận, cô cười, lâu lắm rồi cô không cười nhiều đến như thế. Anh chở cô đi khắp phố phường Hà Nội cô ngồi sau lưng anh luyên thuyên kể cho anh nghe nhiều thứ về cô, cô chưa bao giờ nói nhiều với một người mới quen như vậy. Anh lắng nghe những câu chuyện của cô, thi thoảng anh lại cắt ngang thêm vào những câu nói hài hước khiến cô bật cười. Anh gọi cô là “Cá hấp”, vì cái thói lãng mạn đỏng đảnh của cô. Anh thấy cô gái này thật kì lạ, cô vừa hiếu thắng tự kiêu lại vừa có những nét hồn nhiêu vô tư của một đứa trẻ con, nhìn cô rất đàn bà, rất quyến rũ, y hệt một cô gái đã trải đời, nhưng thật ra cô ngây thơ lí lắc như một cô học trò nhỏ. Anh cũng đã cười suốt cả một buổi tối khi họ ở cạnh nhau.
Anh đã đúng, anh chính là loại đàn ông cô chưa từng gặp bao giờ, nhưng cô lại thích người đàn ông đó. Và cô coi đó là mục tiêu tiếp theo của cuộc đời mình, cô sẽ viết tiếp kịch bản cho cuộc đời anh và cuộc đời cô như đã hứa.
Nhưng sự thật khiến người ta đau
Buổi tối thứ ba, kể từ hôm hai người gặp nhau, cô gọi cho người bạn mà đã giới thiệu hai người với nhau, định kể cho bạn nghe về chuyện của hai người, nhưng cô nhận thấy giọng của bạn trở nên bối rối, cuộc điện thoại kết thúc chóng vánh vì bạn đang có việc bận. Cô gọi cho anh, đầu dây bên kia giọng lạnh lùng.
- Alo em gọi anh có việc gì?
- Em chỉ muốn biết anh đang làm gì thôi...
- Anh đi ăn linh tinh với mấy người bạn! Sao hả em?
- Àh, vậy anh đi đi ạh, không có gì đâu….
Giọng lạnh lùng của anh như xé tan mọi thứ cô đang hi vọng.
Cô không hề biết buổi tối cô gọi cho cả người bạn thân của cô, cả anh, đó là lúc hai người họ đang đi cùng nhau. Anh đã biết về quá khứ của cô trước khi họ quen nhau, trước kia cô sống buông thả, cô thích đi bar, và uống rượu mạnh, cô coi thường đàn ông, đàn ông với cô như chỉ là một trò chơi, để cô hiếu thắng chinh phục, cô dễ dãi thích rất nhiều đàn ông, nhưng cô không bao giờ thuộc về riêng một người nào đó. Anh bỗng nhớ lại lúc cô dễ dãi ngồi cạnh anh, lúc cô dễ dãi ôm anh. Đàn ông là thế họ không bao giờ có niềm tin vào một người đàn bà mà họ cảm giác là quá dễ dãi. Anh cũng không là ngoại lệ, sau khi biết về quá khứ của cô, với những điều không ngờ tới, anh đã không tin tưởng cô, anh chủ động rời xa cô, thay vì gửi những tin nhắn yêu thương, anh gửi cho cô những tin nhắn với những lời lẽ miệt thị và coi thường tình cảm của cô dành cho anh, anh nói rằng cô dễ dãi thích anh thì cũng sẽ dễ dãi thích một người đàn ông khác, trong mắt anh cô chỉ là một kẻ bốc đồng ngông cuồng và hiếu thắng.

Anh cố tình làm cho cô đau.
Cô đã bật khóc khi đọc được những dòng tin nhắn của anh. Cô biết anh nói đúng, anh có quyền nghi ngờ cô, nhưng có một điều mà anh và tất cả đàn ông trên thế gian này đều không hiểu một điều rằng trái tim người phụ nữ có thể sẽ mãi mãi không quên một người đàn ông họ chỉ gặp một lần duy nhất trong đời, có thể người đàn ông đó mới là người đàn ông vĩnh viễn in dấu trong cuộc đời người phụ nữ, mà không bao giờ có ai đó thay thế được.
4h sáng cô lao ra khỏi nhà, tai đeo phone, cô muốn chạy thật nhanh để cho những giọt mồ hôi túa ra, để không ai biết cô đang khóc, và cô cũng ko muốn nhìn thấy cô khóc. Cô thấy lòng tự trọng bị xúc phạm, tình yêu trong cô bị tổn thương, tại sao anh ta lại có thể nghĩ về tình yêu trong cô như thế? Tại sao anh ta lại coi thường nó như thế?
Ảnh minh họa: Idrawyourworldinpink                                                     
Cô bỏ lại Hà Nội. Cô lặng lẽ một mình đi về phía biển. Một mình cô ở biển, biển rộng lớn như thách thức chế giễu cô, nhưng cô yêu biển, khi cô buồn khi cô đơn nhất, bao giờ cô cũng đến với biển, vì cô thấy mình giống biển, biển mạnh mẽ là thế nhưng biển luôn đơn độc, cô thấy mình cũng thế. Cô đi dài trên cát, cô hỏi biển, cô có nên yêu anh không? cô gom nhặt những vỏ sò, cô đếm, có yêu... không yêu.... có yêu... vỏ sò cuối cùng nằm trong bàn tay cô ...có yêu. cô lặng thinh, ném vỏ sò cuối cùng trong tay về với biển, cô trả lại tình yêu của cô giành cho anh về biển.
Nỗi đau nào rồi cũng qua, và con người ta phải tỉnh táo để mạnh mẽ sống tiếp!
Sau chuyến đi ra đảo Cô Tô về nhiều bạn bè cô gọi điện hỏi thăm:
- Sao thất tình lại đi ra biển àh?
- Thất tình gì?
- Ah chẳng phải mày chết đứ đừ một anh, nhưng anh ta chẳng may may thích mày còn gì
Cô buông thõng điện thoại xuống…
Và anh cũng không hề biết rằng, trong mắt bạn bè của cô, cô mới đáng thương làm sao, người ta biết rằng cô đã ôm một mối tình tuyệt vọng và đơn phương, người ta mỉa mai và coi thường điều đó, bởi vì thường ngày cô cao ngạo và tự kiêu quá. Nên bây giờ cô đáng thương như thế thì sẽ có khối kẻ hả hê. Cuộc đời luôn là như thế.
Cô đứng dậy và gạt nước mắt, cô bình tâm quay trở lại cuộc sống thường ngày của cô, cố gắng để cân bằng cuộc sống của cô. Cô không muốn cô trở thành một con rối trong tay ai đó, cô cũng không muốn để ai đó xúc phạm tình cảm cô thêm lần nữa, cũng không muốn để ai thấy cô đáng thương đến thế nào. Cô cần phải mạnh mẽ hơn. Cô nhận được tin nhắn hỏi thăm của anh, nhưng trái tim cô tự nhiên bình yên kì lạ, cô không muốn đáp trả gì nữa.
Sau khi chia tay cô, anh cũng bỏ lại Hà Nội, bởi vì anh còn một hành trình dang dở đang cần phải đi và cần phải chinh phục, anh muốn nhanh chóng quên đi người con gái ấy, anh không muốn mất thời gian suy nghĩ đến cô ta quá nhiều, vì anh cảm thấy không đáng, anh cho rằng anh không thể nào thích một người con gái như vây được. Nhưng đến ngày thứ ba kể từ khi cô không nhắn tin cho anh nữa, anh thấy sốt ruột, anh thấy nhớ người con gái đó, rồi anh tự hỏi giờ này cô ta đang làm gì? Liệu có phải đang ở cạnh một người đàn ông khác không? Anh cố tình phủ nhận một thứ tình cảm đang nhen nhóm trong trái tim anh, không không thể lãng man, cũng không thể viển vông như thế được, cô ta không phải là người phụ nữ tốt, cô ta không chân thành. Anh đã phủ nhận chính cảm xúc của anh. Anh nhắn tin cho cô, bằng một cái giọng ngạo mạn và thờ ơ, để chứng tỏ cho cô biết anh không hề quan tâm đến cô, anh cho rằng khi nhận được tin nhắn của anh, cô sẽ hạnh phúc, cô sẽ ngay lập tức nhắn tin đáp trả lại bằng những lời lẽ yêu thương.
Nhưng anh không biết trái tim đàn bà khi yêu thì cũng yêu si mê và cuồng dại, nhưng khi nó tỉnh táo thì nó sẽ lí trí một cách kì lạ. Bây giờ cũng vậy, trái tim cô gái đang sống bằng lí trí, nó tỉnh táo như chưa bao giờ được tỉnh táo hơn. Những tổn thương anh vô tình gây ra cho cô nó là một vết hằn quá lớn, cô không biết khi nào nó lành trở lại. Những xúc cảm trái tim, những rung động trong cô vừa chớm nở thì đã bị anh dập tắt. Anh làm cô thực sự đau đớn, vì cô tin rằng nếu đúng như kịch bản của đời cô, thì có lẽ anh chính là người đàn ông cô cần trên cuộc đời này. Cô đã không viết kịch bản cho cuộc đời anh và cuộc đời cô như đã hứa. Có thể ngày hôm qua anh là món quà cuộc sống tặng cho cô, nhưng hôm nay và những ngày sau đó, anh mãi chỉ là kí ức của cô, anh chính là người mà mãi mãi cô không quên được, nhưng anh không phải là người cô mong đợi trên cuộc đời này.
                                                     
                                                                     Ảnh minh họa: sayra
Có thể người đàn ông đã vô tình không nhận ra rằng anh ta đã thật sự in dấu mãi mãi trong cuộc đời người đàn bà mà họ đi qua, lẽ ra họ đã có thể ở cạnh nhau mãi mãi... nhưng cuộc đời là thế, ngày mai luôn là một điều bí mật, không ai biết trước được. Hiện tại bao giờ cũng là một món quà mà không phải ai cũng biết giá trị thật của nó.
Anh đã gặp được món quà mà cuộc sống tặng cho anh, nhưng anh vô tình đánh rơi mất nó rồi.
Hà Nội 10/ 8/2010
Mèo xù
* Gửi từ email Nguyễn Thắm - nguyentham2008@


Dù bạn đang dùng dịch vụ Blog nào, Blog Việt vẫn là người bạn đồs ng hành cùng cộng đồng Blogger Việt. Hãy chia sẻ những bài viết và đường link blog hay bạn muốn chia sẻ tới chúng tôi như thường lệ bằng cách gửi theo mẫu sau hoặc gửi email về địa chỉ t0ny.yeah@yahoo.com đồng gửi http://netongdong.blogspot.com/



Hoa Sữa


Tác Giả: Huân Long
Tôi chọn thuê căn phòng cao nhất của lâu đài Nghênh Phong trên khu biệt thự. Người hướng dẫn kể lể với tôi về công chúa Phương Mai, con gái của vị vua cuối cùng nước Việt, đã từng là chủ nhân của tòa kiến trúc tráng lệ này.
    Tôi không có ý định muốn được đóng ké vai trò người của cung đình thuộc một triều đại đã mất, khi mà nhiều bà con về thăm quê đều thích được mặc áo, mang đai, giả làm hoàng đế hay hoàng hậu nhất phen. Còn tôi thì tối kỵ và ghét cay ghét đắng với trò rẻ tiền huênh hoang này.
    Tính tôi vốn khắt khe, ngay khi ở Mỹ, nghe người ta lộng ngôn trong mấy màn quảng cáo sản phẩm, pha giọng Huế, ví von mình đã là hoàng hậu Nam Phương, tôi đã muốn lợm giọng, rác cả tai.
    Nhưng tôi thích khu biệt thự vì nó nằm riêng biệt trên một ngọn đồi, xa trung tâm thành phố, dựa lưng vào một viện hải học, tối đến cửa đóng kín bưng, tôi chắc chắn sẽ không bị chọc tai vì những tiếng còi xe vô tội vạ, hay những đợt rú ga của mấy tay đua xe dưới phố.
    Tối qua, nghe tin tôi về, vài con bạn ngày xưa cùng đi học đã kéo đến thăm tôi. Chúng nó leo lên ngọn đồi than là mỏi chân và mệt bỏ mẹ. Có đứa còn nhại tôi: con ranh ỉ có tiền muốn làm công chúa tề. Tôi lại chói tai vì cái chữ tề bắt chước Huế nghe ngang như ghẹ.
    Bây giờ, trời vừa mới sáng. Khu biệt thự ở tít trên cao nên tôi đã nhìn thấy rõ hòn đảo ở phía biển bên kia, nơi mặt trời tròn vành vạnh, đỏ như quả cam chín đậm vừa nhô lên khỏi chóp núi. Tôi thích giây phút bình minh trên biển, dù phía bên hòn đất còn ngật ngà ngật ngừ sau một đêm mệt oải ăn chơi.
    Tôi ra khỏi lâu đài, bước xuống khu vườn ui ui còn ngậm sương sớm. Chọn một cái ghế xi măng ngồi vào để nghe lòng lắng đi. Vườn có vẻ vẫn được săn sóc, nhưng tôi có ý nghĩ như không còn dáng ngày trước nữa. Thời đại huy hoàng của vua chúa đã theo ngày tháng tàn phai, nhưng tôi nhớ cách đây vài năm khi khu biệt thự vừa được mở làm nơi tham quan du lịch, thì cây cối còn sum suê nhiều.
    Dạo ấy, tôi đã mê mẩn vì những hàng phượng vĩ nở bung chen với tiếng ve rền khi mùa hè chớm tới. Tôi đóng vai một người đến thăm và ngợp đi vì màu hoa đỏ rưng rưng trong nắng. Màu hoa học trò nở rộ khi mùa thi lấp ló hiện ra, báo hiệu chia tay sắp xảy đến và những quyển lưu bút trao nhau đầy ắp lời xẻ chia kỷ niệm.
    Trường tôi nhiều cây phượng, mỗi lần ngồi trong lớp học, bỏ lãng du ý nghĩ theo những cành hoa đỏ đung đưa, ôi tuổi ngây thơ sao nhiều lưu luyến thế. Bây giờ trở về, phượng trong khu biệt thự mất nhiều, cây nào còn sót cũng không um tùm như trước. Có lẽ nếp nghĩ ngày một thay đổi hay là phế hưng thời cuộc bôi lên con người và cảnh vật những hình dáng tàn phai rồi chăng.
    Tôi thở dài, búng tách tách cái nắp điện thoại cầm tay một cách lơ đãng, nghe tiếng lép xép của kim khí nhóc nhách vang lên trong khu vườn. Tôi uể oải đứng lên, bước ra đầu gành xi măng, nhìn thông thống xuống những bậc xây đá chẻ khuất dần dưới lùm cây. Chính lối đi này cũng hoang vắng như chính lòng tôi hoang vắng đang duềnh lên.
    Tự nhiên, tôi có ý nghĩ đi xuống con đường để lần ra mỏm biển dưới kia. Cái mỏm đá chất chồng mà những ngày biển động, sóng đánh vung lên làm ướt cả những người tò mò bò ra để chụp ảnh hay ngắm cảnh.
    Trời mùa hè, nhưng sương vẫn có mùi thoang thoảng lạnh, một không khí mát dịu của biển, của sáng sớm, của hương hoa. Đến nơi đầu mỏm, tôi phóng tầm mắt nhìn một vòng, chút hải cảng lọt tõm vào nhãn trường, vài chiếc tàu với cần cẩu đưa lên trời tựa những cánh tay đen muốn níu lấy trời cao.
    Một vùng biển xanh nhờ pha màu xám đang len lỏi men theo con đường đá viền dài uốn éo, đưa tới một khu nhà hàng lấp ló trong vùng bãi cát có vòm cây xanh thẫm. Tôi chợt nhận ra mấy chồng đá ong sắp thành những hồ cá lớn nhỏ đủ loại nay không còn nữa. Bỗng tôi băn khoăn tự hỏi không biết những con cá cảnh giờ lưu lạc nơi nào.
    Thì cũng y như cái triều đại đã nát tan, khu biệt thự đã bị dọn sạch sành sanh, nhưng người ta vẫn lưu giữ cái tên của chủ nhân để làm mồi câu khách. Tôi ngán ngẩm cho tình đời, sụt sùi cho nhân thế. Nếu thiên nhiên cất lời nói được hẳn nhiều phen cũng phải cau mặt với tang thương.
    Thiên hạ nhân danh nhiều thứ quá, cố vơ vào chân lý cho mình, nhưng thời gian hờ hững trôi có gì còn trụ lại mãi đâu mà tranh giành, ghen tị. Không dưng buổi sáng như mất màu thú vị, tim tôi nặng và đập dập dồn. Tôi muốn bỏ con đường để quay ngược lên khu biệt thự trên kia.
    Tiếng điện thoại kêu rich rich như dế, cắt đứt những ý nghĩ lộn xộn của tôi. Tôi chưa kịp mở rộng cái nắp thì đã nghe giọng con Lan réo: mày làm gì vậy nhỏ. Lười chẩy thây, chắc giờ này còn nằm ì trên giường.
    Tôi bĩu môi như con nỡm đang ở trước mặt: đựng đoán mò nghe tụi. Tao đang thả bộ xuống men biển đây, nhưng nhìn “ dấu xưa xe ngựa hồn thu thảo, thềm cũ lâu đài bóng tịch dương (TQ) “ mà buồn. Thứ gì người ta cũng phế bỏ đi hết là thế nào.
    Con bạn nghe tôi gắt gỏng, cười rẹt rẹt trong phôn: đừng “ chảnh “, nhỏ ơi. Mày mà nặng tình cảm chỉ tổ buồn dằng dặc thôi. Rồi nó rủ rê tôi: này sửa soạn, điểm trang đi rồi tao kéo mấy đứa nữa đến đón bà chúa đi ăn sáng. Tôi đâm vặc với nó: mày kêu tao là chúa thì tao đếch đi nữa. Nó hoảng lên phải xin lỗi lia chia.
    Tôi phóng lên phòng thay cái quần jean mốc và chiếc áo voan đen, gồ ghề với đôi kính chống nắng to bụ xự để lên tóc và trở xuống khu vườn chờ. Bốn năm cái xe Nova lẫn Dream, @ tươi rói màu sáng rực, mỗi chiếc đều có sẵn 2 đứa, chỉ riêng xe con Lan là trống nệm sau.
    Nó xề xe lại, thắng trượt bánh sau và giục: mời cô nương lên cho. Con này đúng là tếu, tính nó vẫn vậy, thời còn đi học. Tôi phóc lên, cả bọn bóp còi toe toe như một thói quen rồi phóng vù xuống dốc.
    Phố biển sáng sớm còn ngái ngủ, qua một trụ sở hành chính, len lách vào một dãy phố con và thong dong chạy theo con đường ven biển. Ngang qua phi trường trống trơn, không còn tiếng C-47, C-123, C-130, Boeing rì rào như ngày nào. Người ta đã dời trạm vào Cam Ranh, giờ những nhà cửa đều thành khách sạn, nhà trọ hay văn phòng cho thuê áo phao, chân vịt cho người đi lặn.
    Bọn nhóc cười nói ồn ào. Con Lan chúi đầu xuống rú ga, tôi phải ngăn sợ tai nạn xảy ra. Nó liếc thấy quần tôi khen lấy khen để: hàng không đụng hiệu nhé, dân lắm tiền có khác. Tôi nhức nhối vì những tiếng lạ lẫm khó nghe: gì là đụng hiệu, chảnh và hơi bị, rối tung rối mù. Tôi nghiêm trang bảo nó: đi với tao, mày nói năng dễ dãi một chút, mày xài từ mới quá, tao chẳng hiểu, giá mày có chửi tao cũng lần không ra. Nó khành khạch cười (lại cười).
    Xe qua dài khúc biển, lướt cái bãi dương ngày xưa Mỹ vẫn ra tắm. Mấy phòng tắm nước nóng che tôn cũng bị gỡ quẳng đâu mất. Con Lan huyên thuyên giới thiệu: bây giờ mày nhận chẳng đâu vào đâu hết. Đổi thay, đổi thay tất tần tận cả rồi, nó nói mà vung tay như sắp ăn thua với tôi.
    Gió biển lồng lộng, trời không lạnh, nhưng tôi vẫn gây gây. Tôi thu hai tay che lấy ngực, hơi khum người núp sau cái lưng lờ mờ sợi dây áo lót của con Lan. Thấy tôi im im, nó bảo: mày nói gì đi chứ, sao lại câm hến vậy. Hay là mày lại sầu vì vật đổi sao dời, khiếp, người từ hành tinh khác về có khác, cứ ngẩn ngẩn ngơ ngơ.
    Cả bọn chạy mút đến cuối bãi, nơi con đường Lê Lợi rẽ ngoặt bên hông bưu điện. Những quán xá dọc biển đều bị dỡ đi, giờ là khu du lịch Bốn Mua, cửa hàng mỹ nghệ và các công viên với những công trình nghệ thuật bằng đá đục, trông lờ mờ những hình tượng như hư như thực chẳng nói lên một ý nghĩa rõ rệt.
    Tôi nhớ vô cùng cái quán số 1 bé tí ở bãi biển, ngay bưu điện bước qua. Ở đó ngày xưa cũng có một tàng phượng rụng hoa đầy trên cát đúng vào mùa thi. Tôi sực nhớ ngày thi tú tài, tôi được sắp vào trung tâm trường Nam tiểu học, cái Lan cùng đi thi chung một năm.
    Sau tiết thi sáng, buổi trưa cả hai ngại về nhà, rủ nhau lăn kềnh lên cát dưới chân quán số 1. Bóng áo dài trắng điểm những cánh hoa phượng đỏ, trông đẹp và quyến rũ làm sao Mỗi đứa gặm một khúc bánh mì nằm ngửa trông lên cành phượng rưng rưng trong nắng để chờ đợi tiết thi sau. Trời trưa nồng nồng, nắng gay gắt chói chang, nhưng gió biển ồ ập thổi khiến chúng tôi chỉ hơi bực rực mà nằm đấu láo. Ăn no bụng, hai đứa vào quán xin ca nước mát uống, mấy tay phục vụ trêu: hai cô ăn mặc lịch sự mà đi xin nước uống. Tụi tôi không đáp một lời.
    Ngày ấy, con Lan chỉ lên ngọn núi Cô Tiên ở phía lầu ông Tư mà hứa với tôi hai đứa chẳng bao giờ xa/quên nhau. Vậy mà đùng một cái, tôi ra đi, con Lan kẹt ở lại. Ngày tôi lên đường theo bố đi dạng H.O. con Lan khóc đến cạn nước mắt và xin lỗi không thể vào TSN tiễn chân tôi được.
    Tôi cũng mủi lòng khóc theo nó và nài nỉ cho tôi được ứng chiếc vé xe đò để nó trọn tình trọn nghĩa với nhau. Nó khăng khăng từ chối, tôi biết con bé chỉ bạo mồm bạo miệng, dương dương ra vẻ ta đây, nhưng yếu xìu trước cảnh “ biệt ly nhớ nhung từ đây (VC) “ nên lỉnh.
    Năm đó, hai đứa đều đỗ. Ăn mừng hai đứa tiêu béng số tiền ba má cho và tiền dành dụm từ đời thủa nào. Hai đứa dung dăng dung dẻ nắm tay nhau như một cặp tình nhân, đi dưới bãi cát. Thời đó bên phía trường HSQ Đồng Đế, các khóa quân dịch ùn ùn, chẳng đêm nào không có những buổi tập bắn. Con Lan nhìn những lằn đạn đỏ bay vút lên không có vẻ thích thú khen là pháo hoa ngày hội. Tôi thì tôi không ưa vì chiến tranh bao giờ cũng bạo tàn. Nó vặn tôi: ba mày là lính mà mày tiêu cực quá. Tôi lảng đi tránh đôi co.
    Cả bọn định quẹo ở đường Lê Lợi để chạy ra chợ Đầm, nhưng con Lan rủ rê chạy vòng qua bưu điện. Bức tượng bán thân Yến Phi rầu rầu bám trên trụ đá nhìn ra biển như một vết tích của thời tự thiêu tranh đấu. Vườn công viên còn lòa xòa những tàng lá ngái ngủ chưa tan. Một chị quét đường đang nhẫn nại lùa những nhát chổi bâng quơ trên lối mòn quanh đó.
    Con Lan không biết tôi đang nghĩ gì nên lái xe vèo vèo. Nó uốn dẻo lưng như cua rơ, lượn theo khúc quanh ngặt nghèo của đường trường để ngăn những tay đua khác qua mặt. Con đường có những cây xà cừ gồ ghề bây giờ quang hẳn đi. Nó chạy vòng qua Hàn Thuyên, vượt trường Nam, ôm sau lưng viện Pasteur, chạy một lèo qua Yersin và rẽ vào Lý Tự Trọng.
    Trường Võ Tánh còn đó, vẫn im im với dãy tường cao lút tầm mắt người. Lác đác vài ngọn thông còn sót trong sân, không cất nổi tiếng reo dù sáng nay có gió. Hàng xà cừ cũng bị chặt hết rồi, giờ thay bằng những cây rậm um tùm lá với một khoảng đường xẻ nham nhở, định mở thêm một lối cho xe gắn máy chạy.
    Dãy lớp ngày nao hai đứa ngồi học mà đầu óc để mãi ở đâu đâu. Nghe như tiếng thầy Bạch đang giảng về môn khoa học, còn bọn học trò thì đang kháo nhau hè sắp tới rồi đó. Tôi hỏi con Lan về thứ cây trồng mới này. Con Lan nói dửng dưng: dào, có một độ lão Phú Quang lăng xê bài Hà Nội phố vào trong này, đi đâu cũng nghe các em hát ca tụng về hoa sữa. Thế là thành phố vội bê thứ cây này vào, xà cừ, phượng, hoàng hậu, ngọc lan v.v… gì phế tuốt. Giờ đi đâu cũng đụng đầu với thứ cây này.
    Tôi cho con bé ở lâu nên dễ bị ấm đầu nổi tốc. Tôi bảo: mày cứ vẽ vời, cây nào chẳng được miễn cho bóng mát thì thôi. Con bé ứ ngay vào mặt tôi: ai can du đi má, con sẵn sàng đãi má một năm, mời má ở lại với con suốt mùa đông là má biết liền. Chao ôi, cả thành phố kêu lên bị điếc mũi vì cái mùi sặc sụa của hoa sữa. Người bị dị ứng đã đành, mà người mạnh cui cui rồi cũng bị tẩu hỏa nhập ma hết cả.
    Thấy tôi có vẻ chưa tin, con nhỏ quay lại vẻ nghiêm trang, lảnh lót nói: tao nói thật đấy. Mày ở chơi là sẽ biết đá biết vàng ngay. Có thể trồng loáng thoáng thì cây không đến nỗi, đằng này các bố cứ hình dung ý vị hoa sữa theo lời nhạc Hà Nội mà trồng líu lo, nên đâm hại bà con. Có nhà sực nức bị hành tội vì cái mùi hăng hắc ấy.
    Tôi đâm cực kỳ hoang mang, tẽn tò. Nửa muốn rút ý kiến lại, nửa lại chả biết sao. Bọn bạn đưa tôi đến một quán bún bò giò heo, gọi nhao nhao lấy toàn gốc giò nạc. Tô điểm tâm bưng ra nghi ngút khói, mùi cay cay và mùi lá xả bay lên, tôi nhìn vào trong tô những sợi bún to như bánh tầm, đang lượn lờ bên màu nước béo vàng ngậy.
    Tôi sực nhớ đến những tô bún lưu vong ở rải rác nơi tôi đang sống. Tôi cố tìm trong đó một chút gì hình ảnh quê tôi, nhưng chỉ loang loáng một màu trời vàng ệch. Con Lan lăm lăm đưa đôi đũa lên gần miệng, nhìn dáng tôi đang tẩn mẩn xăm xoi, nó hét lên: mày nhìn gì thế, con quỉ. Rồi cả bọn xúm nhau định trêu tôi, con Lan khệnh khạng như thủ lĩnh bảo với cả đám: tao vừa kể mùi hoa sữa, chắc là con nhỏ đang tìm xem có chiếc hoa sữa nào rơi vào bát bún của nó chưa cũng nên.
    Cả bọn vứt đũa xuống bàn cười rần lên, khiến cả quán tưởng có lũ rồ vừa từ đâu kéo tới. Mặc. Cả mấy đứa cứ ngả ngớn cười. Tôi nhợn như cũng vừa thoáng thấy có mùi hoa sữa bốc ra đâu đây.

    


Kết Thúc (END)
 
 
 
 
 
 
Tượng Đài "Thương Tiếc "
 
 
Tác Giả: Mặc Nhiên
 
Nhân nghe anh Tám Tàng kể về pho tượng Tiếc Thương trong Nghĩa Trang Quân Đội Việt Nam Cộng Hoà, tôi cũng xin đóng góp thêm những chuyện tương tự về bức tượng đó.
     Những câu chuyện này đã được nhiều người chính mắt thấy tại nghe kể lại. Chung quy đều là những chuyện “huyền bí” nói về một linh hồn uẩn ức trong cái pho tượng của người lính chiến VNCH. Có nhiều người khi nghe những câu chuyện này sẽ cho là thật, cũng có người dửng dưng cho là truyện giải trí, bịa đặt, hay là mê tín dị đoan, hoang đường. Họ sẽ nói: “Một bức tượng vô tri vô giác thì làm gì có linh hồn? Sự uẩn ức nào chứ... ” Vâng ai cũng có thể nói vậy, nhưng tin hay không là quyền của họ. Chỉ biết rằng tất cả người kể những câu chuyện này đều thật lòng, nghiêm chỉnh và họ không dám cười lên những linh hồn đã hy sinh cho tổ quốc vì chính họ cũng là những người dấn thân cho quê hương.
    
     Cũng có thể những câu chuyện này thật sự phát sinh ra từ uẩn ức. Sự uẩn ức cuả người lính chiến đã bị bức tử môt. cách vô tình, hay là sự uẩn ức cuả người dân miền Nam VN bị mất nước vào tay CS. Với bất cứ lý do nào đó, tượng anh lính chiến với đề Tài “Thương Tiếc”, có nét mặt trầm buồn ưu tư bao la thăm thẳm, mà lại có vẻ ẩn chứa sự bình thản của một thiền sư, đã dể dàng đi sâu vào lòng ngườị Tượng đài sống động, như ẩn như hiện, nhìn vào, thấy những thổn thức tâm can của những con người khao khác hoà bình. Kiệt tác là ở nơi chúng ta, cũng như chúng ta ở nơi kiệt tác. Sự đồng tình giao cảm của tâm hồn rất cần thiết cho sự thưởng lãm nghệ Thuật. Lúc đó kiệt tác sẽ trở thành một thực thể có sinh khí. Chính vì vậy mà tượng “Tiếc Thương” đã hoá thành thần linh chăng?
     Nghĩa Trang Quân Đội toạ lạc trên một đồi cao nên từ ngã tư xa lộ Sàigòn-Biên Hoà và lối vào Thủ Đức, mọi người có thể nhìn thấỵ Ngay từ lối vào, sừng sửng bức tượng quân nhân trẻ tuổi, ngồi nghỉ, vai đeo ba lô, đầu đội nón sắt, tay cầm khẩu Garant M1 để trên đùi. Đó là tác phẩm điêu khắc “TIẾC THƯƠNG” cuả Điêu khắc Gia Nguyễn Thanh Thu.
    
     Điêu khắc gia Nguyễn Thanh Thu, cấp bậc Đại Úy, phục vụ Tại Cục Chiến Tranh Chính Trị, là người chịu trách nhiệm thực hiện tượng đài kỷ niệm “TIẾC THƯƠNG” cho Nghĩa Trang. Mới đầu nghệ Sĩ Thu tốn biết bao tháng ngày phác họa trên mô hình, trên giấy và thạch cao những “mẫu” Tượng Đài nhưng vẫn chưa hài lòng tác phẩm nào cả.
     Tình cờ một hôm, Đại Úy Thu đến thăm bạn ở Tiểu Đoàn III Nhảy Dù. (Tiểu Đoàn Trưởng, Thiếu Tá Trần Quốc Lịch, Tiểu Đoàn Phó, Nhiếp Ảnh Gia Nguyễn Ngọc Hạnh). Bạn Thu cư ngụ trong doanh trại ở Ngã Tư Bảy Hiền Sài Gòn (Sau này là Bệnh Viện Vì Dân). Nhưng trưóc khi vô nhà bạn, Thu ghé vào quán giải khát trước cổng, Lúc vào quán Đại Úy Thu chú ý một Hạ Sĩ Nhảy Dù đang ngồi nhậu La De ( bia). Trên bàn chỉ một mình anh nhưng có hai ly bia đầy đối nhau. Mỗi khi cầm ly bia lên, anh Hạ Sĩ Nhảy Dù vẫn không quên cụng ly bia đối diện và nói:
     -Uống đi mày, uống đi mày …
     Tiếng cụng ly, lời mời vẫn đều đặn theo nhịp uống của anh ta. Thoạt đầu, Đại Uý Thu nghĩ là anh này đã say nên không kềm chế được hành động, nhưng nhìn xung quanh chẳng ai thắc mắc thái độ lạ lùng đó, có lẻ họ đã hiểu tâm sự của anh.
     Anh Hạ Sì lại tiếp tục, tay cụng ly, miệng nói:
     -Uống đi mày …
     Ông Thu hiếu kỳ, nhìn nét mặt buồn, đau xót vời vợi của anh Hạ Sĩ. Ông hỏi chủ quán sự tình rồi đến bàn anh để biết chi tiết hơn. Anh Hạ Sĩ điềm tỉnh trả lời:
     -Trình Đại Úy, tôi và người bạn ở Vùng 4, rủ nhau gia nhập binh chủng Nhảy Dù cùng một ngày. Sau thời gian huấn luyện, cả hai về Tiểu Đoàn III. Nay … người bạn thân đã chết ở trận điạ …
     Nói tới đây anh Hạ Sĩ nghẹn ngào. Ngưng lại một lúc như để cho cơn xúc động lắng xuống, anh lại nâng ly, cụng vào ly bên kia và miệng lại nói:
     -Uống đi mày … Có Đại Úy đang uống với tao đâỵ
     Sau đó anh nói tiếp:
     -Từ ngày bạn tôi mất tôi rất buồn, khi ra đi có nhau, nay còn một, đôi lúc tôi muốn đào ngũ về quê, nhưng về quê tôi cũng không tìm lại được nó nữa, ở đâu tôi còn tìm thấy hình bóng của nó?
     Người Hạ Sĩ Nhảy Dù buồn vời vợi và tình bạn thắm thiết của anh đã gây cho Nghệ Sĩ Thu một xúc động tràn ngập, vô bờ. Từ giao cảm thiên thu đó, Nhà Điêu Khắc xin phép Tiểu Đoàn Trưởng cho biệt phái anh Hạ Sĩ làm người mẫu để ông hoàn thành bức tượng đài kỷ niệm. Bức tượng “TIẾC THƯƠNG” được hoàn thành đầu tiên bằng xi-măng.
    
     Sau đó, anh Hạ Sĩ Nhảy Dù trở về đơn vị, và trong một trận chiến quyệt liệt ở Tam Quan, Bồng Sơn, anh đã hy sinh trên trận địa để sang bên kia thế giới với người bạn cố tri ngày nào. Anh Hạ Sĩ sầu vời vợi vỉnh viễn ra đi, nhưng hình ảnh còn ghi mãi mãi trong lòng chúng ta.
    
     Nếu câu chuyện đến đây chấm dứt cũng đã nhiều lạ lùng kỳ diệu về tình bạn, tình chiến hữu, nhưng bức tượng lại còn những kỳ bí khác nữa, có thể vì những kỳ bí mà bức tượng xi măng đã đổi thành tượng đồng. Sau đó, biết bao tin đồn đại về bức tượng hóa thần, nào là:
     -Các xe chở rau từ Đà Lạt về khuya thường gặp một người lính ra chận xe xin mua rau, khi tới bến kiểm lại tiền chỉ thấy toàn là tiền vàng mã.
     -Một việc khác xảy ra ở Biên Hòa, số là vào buổi sáng kia một quân nhân đặt mua bánh mì khá nhiều, khi giao hàng cho người quân nhân ra về, người chủ cất tiền vô tủ, bất chợt khi cần tiền lấy hàng, mở tủ ra chỉ thấy toàn là tiền vàng mã, trong khi đó mỗi mộ ở nghĩa trang đều được cúng một khúc bánh mì…
     -Có một cụ già ở chân núi Châu Thới, đêm nọ trời đã khuya, cụ nghe tiếng gọi ở ngoài xin nước uống. Khi đem nước và đèn ra cho người xin nước, thoạt đầu cụ tưởng như những lần quân đội hành quân vào xin nước uống là thường. Nhưng khi người lính uống xong, ngẩng mặt lên cám ơn ra đi thì cụ chợt sửng sốt, tự nghĩ “sao lại có người lính giống anh lính ở tượng đài Tiếc Thương đến như thế?
    
     Sáng hôm sau cụ già ra nghĩa trang để kiểm lại. Cụ nhận thấy mặt mũi vóc dáng anh lính xin nước tối qua y hệt tượng đài TIẾC THƯƠNG, cụ cho rằng bức tượng đã hiện thành người và thấy vết sình non hảy còn dính đầy đôi giầy trận.
    
     Cụ về thuật lại với bà con ở Suối Lồ Ô, một đi xem rồi về đồn mười, đồn trăm … lan khắp cả Thủ Đức, Tân Vạn, Biên Hòa, đổ nhau đi coi tượng đài TIẾC THƯƠNG làm xe cộ kẹt cứng cả một quãng đường trước cổng Nghĩa Trang.
     -Nào là những đêm trăng, những đêm mưa gió trở trời hiu hắt, dân chúng xung quanh vùng Nghĩa Trang có người nhất quyết chính mắt họ trông thấy người lính giống hệt bức tượng TIẾC THƯƠNG đi lại trên Xa Lộ !
     Truyện huyền bí lan truyền rất nhiều trong dân chúng và trong Quân Độị
     Một số sĩ quan yêu cầu Chuẩn Uý Thường vụ Chung Sự Nghĩa Trang cho biết những gì thật sự mắt thấy tai nghe. Chuẩn Úy Thường Vụ Kể:
     - Nhân một hôm đi chợ Tam Hiệp sắm đồ giỗ ông già, khi mua xong, tôi cho tài xế đem về nhà trước. Tôi ghé thăm các bạn ở Tam Hiệp và mời họ đến nhà ăn giỗ ngày hôm sau. Khi về, trời sẩm tối, đến cổng nghĩa trang, tôi nghỉ chân dưới bức tượng. Không biết cao hứng thế nào, trước khi lội bộ về nhà, tôi nhìn tượng đài và nói với giọng điệu cố hữu của một “Thượng Sĩ” Đại Đội:
     -Ê mày, mai giỗ ông già tao, mày có rảnh ghé nhà tao 2 giờ chiều nhậu chơi.
     Nói xong tôi bước vào nghĩa trang vì tôi ở phía sau khu nhà phục dịch việc chung sự Tám giờ sáng hôm sau, việc thờ cúng bắt đầu và tiệc nhậu kéo dài một giờ chiều. Tiễn khách ra về xong, tôi đi ngủ, phần vừa say, phần vì đêm quá thức khuya. Trong giấc ngủ chập chờn, tôi nghe tiếng gõ cửa ầm ầm. Nhà cửa rung rinh, tôi giật mình la to:
     -Ai phá nhà tao đó?
     Tiếng gỏ cửa vẫn không dứt, tôi bực bội đứng dậỵ Khi mở Cửa, tôi bật ngữa, thấy bức tượng “TIẾC THƯƠNG” đứng chình ình trước cửa nhà tôi và nói:
     -Chuẩn Úy Thường Vụ Bê bối quá, kêu hai giờ chiều đến nhậu, nhưng ông nằm say sưa ngủ.Tôi nhậu với ai?…
     Tôi hoảng, đóng sập cửa lại, không dám ngó ra ngoài. Tôi nghe tiếng cười khằng khặc và bước đi rung rinh nhà, dần dần tiếng chân xa đi rồi im bặt”
     Thiếu Tá Chỉ Huy Trưởng Đại Đội Chung Sự Nghĩa Trang Biên Hoà kể trường hợp ông gặp tượng “TIẾC THƯƠNG” ngồi sau xe Jeep của ông:
     -Khi chạy xe vào Nghĩa Trang, tôi hay dừng lại, đón những binh sĩ đi bộ từ cổng vào, cho họ đở mõi chân. Một buổi trưa, ăn cơm xong, trở lại làm việc, khi tới cổng nghĩa trang, tôi dừng xe lại đón một Hạ Sĩ xin quá giang.
     Khi anh ta ngồi vào phía sau, tôi bắt đầu rồ ga, sang tay số tiếp tục chạy vào trong. Rồ ga hoài mà xe không tiến thêm một tí nào…Tôi quay lại sau , định nhờ anh lính xuống đẩy giùm… thì thấy bức tượng “TIẾC THƯƠNG” đang ngồi phía sau. Tôi chưa phản ứng gì thì có tiếng nói cất lên:
     -Xe jeep Thiếu Tá sao chở nổi tôi …
     Tiếp đó là một tràng cười khằng khặc, đồng thời bức tượng phía sau cũng biến mất.”
     Vị Thiếu Tá còn kể một chuyện khác:
     -Nghĩa trang ở trên đồi vào tháng mưa cỏ mọc um tùm nên phải thuê người lân cận vô cắt cỏ. Trong lúc một cô đang cắt cỏ, có một anh binh sĩ đến tán tỉnh, quá quen với kiểu đó nên cô chẳng thèm quay trở lại xem hình dáng người tán tỉnh mình ở sau lưng ra sao. Cô nghe tiếng người lính hỏi:
     -Cô có biết tôi là ai không?
     Cô gái không ngó lại, vẫn cắm cúi làm việc và trả lời::
     -Ông là ai, kệ ông chứ, mắc mớ gì tôi …
     Bỗng một tràng cười ngạo nghễ khác thường từ phiá sau cô gái và nghe những bước chân thật nặng nề rung chuyển cả đất. Bấy giờ cô mới quay lại, thì ôi thôi nguyên bức tượng đài kỷ niệm đang đứng trước mặt cô. Cô la hoảng, chạy vào khu làm việc, kể lại sự tình vừa xảy ra cho tôi nghe, đồng thời cô cũng xin nghỉ việc ngay ngày hôm đó…”
     Chú thích:
     Đó là những mẫu chuyện mà tôi đã nghe về bức tượng “Thương Tiếc” ở nghĩa trang quân đội, xin chia sẽ cùng các bạn. Tôi xin cảm ơn Chú ruột tôi ,Chi Lan, đang cộng tác cho tờ báo Viettime Bách Khoa, đã cung cấp cho tôi tài liệu cho chuyện nàỵ
    
Kết Thúc (END)

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Bạn đã nhận xét thành công , cản ơn !

Truyện


Vô tình anh đánh rơi món quà cuộc sống ban tặng .

Gặp...
Anh một người đàn ông 30 tuổi, từng bươn trải lăn lộn nhiều năm trên đất Sài Thành, đã từng có tất cả nhưng rồi lại tay trắng và lại làm lại từ đầu. Ở anh không có khái niệm bỏ cuộc, anh cũng không bao giờ có bất dự định nào cho cuộc đời anh, anh không quan tâm đến điều đó, và anh cứ để mọi thứ tự trôi.
Cô - một đứa con gái 25 tuổi, ở cô không có bất cứ một quy chuẩn hay giới hạn nào, điều cô quan tâm duy nhất đó chính là cảm xúc, cảm giác của chính cô, và mục tiêu theo đuổi của cuộc đời cô.
Họ vô tình gặp qua sự giới thiệu của một người bạn.
Ấn tượng đầu tiên của cô về anh đó là giọng nói, anh ta có cái chất giọng hơi pha đơ đớ giữa Nam và Bắc, thi thoảng nói ngọng “l” “n” , một điều cô không bao giờ chấp nhận được. Anh ta cao 1m66, đó hoàn toàn cũng không phải là hình mẫu của người đàn ông mà cô thích. Có điều đặc biệt là anh ta có niềm đam mê giống cô, cùng thích du lịch khám phá và ghi lại những khoảnh khắc của cuộc sống. Nhưng về cơ bản anh ta không để lại bất cứ ấn tượng nào trong đầu cô, cô thậm chí không muốn nhìn kĩ khuôn mặt anh ta.
Đối với anh cô cũng chẳng có gì đặc biệt hơn, ngoại hình bình thường, có gì đó bốc đồng và ngạo mạn. Anh bị shock mạnh bởi cái thái độ của cô khi chat với anh sau lầu đầu tiên hai người gặp nhau:
- Anh có biết anh là người đàn ông nhạt nhẽo nhất trên đời này mà em đã từng gặp?
- Đó là do em chưa khám phá hết con người anh đấy thôi
- Em hay bị ấn tượng ở ai đó từ cái nhìn đầu tiên, và em tin chắc anh không phải là loại đàn ông em thích.
- Em có chắc không?
- Chắc chắn
- Biết đâu anh là loại đàn ông em chưa từng gặp, nhưng em sẽ lại bị thích thì sao? Lúc đó em sẽ làm thế nào?
- Àh lúc đó ấy àh? Lúc đó em nói là em thích anh và em sẽ viết tiếp kịch bản cho cuộc đời anh và cuộc đời em.
Cô ta chính là loại con gái mà anh ghét nhất trên đời, loại con gái vừa hiếu thắng vừa tự kiêu.
Nhưng có ai đó đã nói rằng: Ngày hôm qua đã là quá khứ, ngày hôm nay là món quà và ngày mai là một điều bí mật. Biết đâu giữa họ còn có những điều bí mật chưa thể khám phá ra.
                                                              Ảnh minh họa: PinkFireFly

Và thích....
Lần thứ hai gặp lại nhau, mọi thứ gần như bị đảo lộn. Lần này cô không cảm thấy anh ta nhạt nhẽo nữa, cô không ngờ ở sau con người này là một chuỗi những điều bất ngờ lớn lao như vậy. Cô bắt đầu bị cuốn vào câu chuyện của anh. Những bức ảnh anh chụp trên những cuộc hành trình, khiến cô bật cười nhớ lại cô đã từng giống hệt anh, những ngày đầu tiên cô mới cầm máy học chụp, cũng với niềm phấn khích và đam mê y như thế. Cô bắt đầu chú ý đến khuôn mặt của anh ta, anh có khuôn mặt vuông vức, sống mũi cao, chứng tỏ là một người rất thông minh, nét mặt lúc nào cũng tươi tắn, nhìn anh vừa có vẻ chững trạc của một người đàn ông, vừa có nét thật thà đến mức ngây ngô.
Khi họ ngồi cạnh nhau trên phố Nhà Thờ, cùng nhâm nhi ly trà chanh buổi đêm, anh và cô nhận ra họ có cùng sở thích giống nhau, họ thích cảm giác hòa mình vào dòng ồn ào của thiên hạ, nhưng vẫn có thể tha hồ suy ngẫm với những khoảng lặng của riêng mình.
Anh gọi cô bé bán thuốc lá dạo lại, anh mua 1 bao, anh làm cô ngạc nhiên vì cô không thấy anh hút thuốc, tại sao anh lại mua thuốc lá, anh trả lời “bởi vì anh thấy thương họ, chắc đứng cả buổi tối chả bán được mấy đồng”. Anh làm cô bất ngờ vì một gã đàn ông 30 tuổi, từng trải đời, lại biết chia sẻ từ những việc bé tí như thế.
Cô dẫn anh lang thang chụp phố cổ Hà Nội, anh và cô cùng say mê mới những tác phẩm mới của hai người, họ hứng khởi và bình luận, cô cười, lâu lắm rồi cô không cười nhiều đến như thế. Anh chở cô đi khắp phố phường Hà Nội cô ngồi sau lưng anh luyên thuyên kể cho anh nghe nhiều thứ về cô, cô chưa bao giờ nói nhiều với một người mới quen như vậy. Anh lắng nghe những câu chuyện của cô, thi thoảng anh lại cắt ngang thêm vào những câu nói hài hước khiến cô bật cười. Anh gọi cô là “Cá hấp”, vì cái thói lãng mạn đỏng đảnh của cô. Anh thấy cô gái này thật kì lạ, cô vừa hiếu thắng tự kiêu lại vừa có những nét hồn nhiêu vô tư của một đứa trẻ con, nhìn cô rất đàn bà, rất quyến rũ, y hệt một cô gái đã trải đời, nhưng thật ra cô ngây thơ lí lắc như một cô học trò nhỏ. Anh cũng đã cười suốt cả một buổi tối khi họ ở cạnh nhau.
Anh đã đúng, anh chính là loại đàn ông cô chưa từng gặp bao giờ, nhưng cô lại thích người đàn ông đó. Và cô coi đó là mục tiêu tiếp theo của cuộc đời mình, cô sẽ viết tiếp kịch bản cho cuộc đời anh và cuộc đời cô như đã hứa.
Nhưng sự thật khiến người ta đau
Buổi tối thứ ba, kể từ hôm hai người gặp nhau, cô gọi cho người bạn mà đã giới thiệu hai người với nhau, định kể cho bạn nghe về chuyện của hai người, nhưng cô nhận thấy giọng của bạn trở nên bối rối, cuộc điện thoại kết thúc chóng vánh vì bạn đang có việc bận. Cô gọi cho anh, đầu dây bên kia giọng lạnh lùng.
- Alo em gọi anh có việc gì?
- Em chỉ muốn biết anh đang làm gì thôi...
- Anh đi ăn linh tinh với mấy người bạn! Sao hả em?
- Àh, vậy anh đi đi ạh, không có gì đâu….
Giọng lạnh lùng của anh như xé tan mọi thứ cô đang hi vọng.
Cô không hề biết buổi tối cô gọi cho cả người bạn thân của cô, cả anh, đó là lúc hai người họ đang đi cùng nhau. Anh đã biết về quá khứ của cô trước khi họ quen nhau, trước kia cô sống buông thả, cô thích đi bar, và uống rượu mạnh, cô coi thường đàn ông, đàn ông với cô như chỉ là một trò chơi, để cô hiếu thắng chinh phục, cô dễ dãi thích rất nhiều đàn ông, nhưng cô không bao giờ thuộc về riêng một người nào đó. Anh bỗng nhớ lại lúc cô dễ dãi ngồi cạnh anh, lúc cô dễ dãi ôm anh. Đàn ông là thế họ không bao giờ có niềm tin vào một người đàn bà mà họ cảm giác là quá dễ dãi. Anh cũng không là ngoại lệ, sau khi biết về quá khứ của cô, với những điều không ngờ tới, anh đã không tin tưởng cô, anh chủ động rời xa cô, thay vì gửi những tin nhắn yêu thương, anh gửi cho cô những tin nhắn với những lời lẽ miệt thị và coi thường tình cảm của cô dành cho anh, anh nói rằng cô dễ dãi thích anh thì cũng sẽ dễ dãi thích một người đàn ông khác, trong mắt anh cô chỉ là một kẻ bốc đồng ngông cuồng và hiếu thắng.

Anh cố tình làm cho cô đau.
Cô đã bật khóc khi đọc được những dòng tin nhắn của anh. Cô biết anh nói đúng, anh có quyền nghi ngờ cô, nhưng có một điều mà anh và tất cả đàn ông trên thế gian này đều không hiểu một điều rằng trái tim người phụ nữ có thể sẽ mãi mãi không quên một người đàn ông họ chỉ gặp một lần duy nhất trong đời, có thể người đàn ông đó mới là người đàn ông vĩnh viễn in dấu trong cuộc đời người phụ nữ, mà không bao giờ có ai đó thay thế được.
4h sáng cô lao ra khỏi nhà, tai đeo phone, cô muốn chạy thật nhanh để cho những giọt mồ hôi túa ra, để không ai biết cô đang khóc, và cô cũng ko muốn nhìn thấy cô khóc. Cô thấy lòng tự trọng bị xúc phạm, tình yêu trong cô bị tổn thương, tại sao anh ta lại có thể nghĩ về tình yêu trong cô như thế? Tại sao anh ta lại coi thường nó như thế?
Ảnh minh họa: Idrawyourworldinpink                                                     
Cô bỏ lại Hà Nội. Cô lặng lẽ một mình đi về phía biển. Một mình cô ở biển, biển rộng lớn như thách thức chế giễu cô, nhưng cô yêu biển, khi cô buồn khi cô đơn nhất, bao giờ cô cũng đến với biển, vì cô thấy mình giống biển, biển mạnh mẽ là thế nhưng biển luôn đơn độc, cô thấy mình cũng thế. Cô đi dài trên cát, cô hỏi biển, cô có nên yêu anh không? cô gom nhặt những vỏ sò, cô đếm, có yêu... không yêu.... có yêu... vỏ sò cuối cùng nằm trong bàn tay cô ...có yêu. cô lặng thinh, ném vỏ sò cuối cùng trong tay về với biển, cô trả lại tình yêu của cô giành cho anh về biển.
Nỗi đau nào rồi cũng qua, và con người ta phải tỉnh táo để mạnh mẽ sống tiếp!
Sau chuyến đi ra đảo Cô Tô về nhiều bạn bè cô gọi điện hỏi thăm:
- Sao thất tình lại đi ra biển àh?
- Thất tình gì?
- Ah chẳng phải mày chết đứ đừ một anh, nhưng anh ta chẳng may may thích mày còn gì
Cô buông thõng điện thoại xuống…
Và anh cũng không hề biết rằng, trong mắt bạn bè của cô, cô mới đáng thương làm sao, người ta biết rằng cô đã ôm một mối tình tuyệt vọng và đơn phương, người ta mỉa mai và coi thường điều đó, bởi vì thường ngày cô cao ngạo và tự kiêu quá. Nên bây giờ cô đáng thương như thế thì sẽ có khối kẻ hả hê. Cuộc đời luôn là như thế.
Cô đứng dậy và gạt nước mắt, cô bình tâm quay trở lại cuộc sống thường ngày của cô, cố gắng để cân bằng cuộc sống của cô. Cô không muốn cô trở thành một con rối trong tay ai đó, cô cũng không muốn để ai đó xúc phạm tình cảm cô thêm lần nữa, cũng không muốn để ai thấy cô đáng thương đến thế nào. Cô cần phải mạnh mẽ hơn. Cô nhận được tin nhắn hỏi thăm của anh, nhưng trái tim cô tự nhiên bình yên kì lạ, cô không muốn đáp trả gì nữa.
Sau khi chia tay cô, anh cũng bỏ lại Hà Nội, bởi vì anh còn một hành trình dang dở đang cần phải đi và cần phải chinh phục, anh muốn nhanh chóng quên đi người con gái ấy, anh không muốn mất thời gian suy nghĩ đến cô ta quá nhiều, vì anh cảm thấy không đáng, anh cho rằng anh không thể nào thích một người con gái như vây được. Nhưng đến ngày thứ ba kể từ khi cô không nhắn tin cho anh nữa, anh thấy sốt ruột, anh thấy nhớ người con gái đó, rồi anh tự hỏi giờ này cô ta đang làm gì? Liệu có phải đang ở cạnh một người đàn ông khác không? Anh cố tình phủ nhận một thứ tình cảm đang nhen nhóm trong trái tim anh, không không thể lãng man, cũng không thể viển vông như thế được, cô ta không phải là người phụ nữ tốt, cô ta không chân thành. Anh đã phủ nhận chính cảm xúc của anh. Anh nhắn tin cho cô, bằng một cái giọng ngạo mạn và thờ ơ, để chứng tỏ cho cô biết anh không hề quan tâm đến cô, anh cho rằng khi nhận được tin nhắn của anh, cô sẽ hạnh phúc, cô sẽ ngay lập tức nhắn tin đáp trả lại bằng những lời lẽ yêu thương.
Nhưng anh không biết trái tim đàn bà khi yêu thì cũng yêu si mê và cuồng dại, nhưng khi nó tỉnh táo thì nó sẽ lí trí một cách kì lạ. Bây giờ cũng vậy, trái tim cô gái đang sống bằng lí trí, nó tỉnh táo như chưa bao giờ được tỉnh táo hơn. Những tổn thương anh vô tình gây ra cho cô nó là một vết hằn quá lớn, cô không biết khi nào nó lành trở lại. Những xúc cảm trái tim, những rung động trong cô vừa chớm nở thì đã bị anh dập tắt. Anh làm cô thực sự đau đớn, vì cô tin rằng nếu đúng như kịch bản của đời cô, thì có lẽ anh chính là người đàn ông cô cần trên cuộc đời này. Cô đã không viết kịch bản cho cuộc đời anh và cuộc đời cô như đã hứa. Có thể ngày hôm qua anh là món quà cuộc sống tặng cho cô, nhưng hôm nay và những ngày sau đó, anh mãi chỉ là kí ức của cô, anh chính là người mà mãi mãi cô không quên được, nhưng anh không phải là người cô mong đợi trên cuộc đời này.
                                                     
                                                                     Ảnh minh họa: sayra
Có thể người đàn ông đã vô tình không nhận ra rằng anh ta đã thật sự in dấu mãi mãi trong cuộc đời người đàn bà mà họ đi qua, lẽ ra họ đã có thể ở cạnh nhau mãi mãi... nhưng cuộc đời là thế, ngày mai luôn là một điều bí mật, không ai biết trước được. Hiện tại bao giờ cũng là một món quà mà không phải ai cũng biết giá trị thật của nó.
Anh đã gặp được món quà mà cuộc sống tặng cho anh, nhưng anh vô tình đánh rơi mất nó rồi.
Hà Nội 10/ 8/2010
Mèo xù
* Gửi từ email Nguyễn Thắm - nguyentham2008@


Dù bạn đang dùng dịch vụ Blog nào, Blog Việt vẫn là người bạn đồs ng hành cùng cộng đồng Blogger Việt. Hãy chia sẻ những bài viết và đường link blog hay bạn muốn chia sẻ tới chúng tôi như thường lệ bằng cách gửi theo mẫu sau hoặc gửi email về địa chỉ t0ny.yeah@yahoo.com đồng gửi http://netongdong.blogspot.com/



Hoa Sữa


Tác Giả: Huân Long
Tôi chọn thuê căn phòng cao nhất của lâu đài Nghênh Phong trên khu biệt thự. Người hướng dẫn kể lể với tôi về công chúa Phương Mai, con gái của vị vua cuối cùng nước Việt, đã từng là chủ nhân của tòa kiến trúc tráng lệ này.
    Tôi không có ý định muốn được đóng ké vai trò người của cung đình thuộc một triều đại đã mất, khi mà nhiều bà con về thăm quê đều thích được mặc áo, mang đai, giả làm hoàng đế hay hoàng hậu nhất phen. Còn tôi thì tối kỵ và ghét cay ghét đắng với trò rẻ tiền huênh hoang này.
    Tính tôi vốn khắt khe, ngay khi ở Mỹ, nghe người ta lộng ngôn trong mấy màn quảng cáo sản phẩm, pha giọng Huế, ví von mình đã là hoàng hậu Nam Phương, tôi đã muốn lợm giọng, rác cả tai.
    Nhưng tôi thích khu biệt thự vì nó nằm riêng biệt trên một ngọn đồi, xa trung tâm thành phố, dựa lưng vào một viện hải học, tối đến cửa đóng kín bưng, tôi chắc chắn sẽ không bị chọc tai vì những tiếng còi xe vô tội vạ, hay những đợt rú ga của mấy tay đua xe dưới phố.
    Tối qua, nghe tin tôi về, vài con bạn ngày xưa cùng đi học đã kéo đến thăm tôi. Chúng nó leo lên ngọn đồi than là mỏi chân và mệt bỏ mẹ. Có đứa còn nhại tôi: con ranh ỉ có tiền muốn làm công chúa tề. Tôi lại chói tai vì cái chữ tề bắt chước Huế nghe ngang như ghẹ.
    Bây giờ, trời vừa mới sáng. Khu biệt thự ở tít trên cao nên tôi đã nhìn thấy rõ hòn đảo ở phía biển bên kia, nơi mặt trời tròn vành vạnh, đỏ như quả cam chín đậm vừa nhô lên khỏi chóp núi. Tôi thích giây phút bình minh trên biển, dù phía bên hòn đất còn ngật ngà ngật ngừ sau một đêm mệt oải ăn chơi.
    Tôi ra khỏi lâu đài, bước xuống khu vườn ui ui còn ngậm sương sớm. Chọn một cái ghế xi măng ngồi vào để nghe lòng lắng đi. Vườn có vẻ vẫn được săn sóc, nhưng tôi có ý nghĩ như không còn dáng ngày trước nữa. Thời đại huy hoàng của vua chúa đã theo ngày tháng tàn phai, nhưng tôi nhớ cách đây vài năm khi khu biệt thự vừa được mở làm nơi tham quan du lịch, thì cây cối còn sum suê nhiều.
    Dạo ấy, tôi đã mê mẩn vì những hàng phượng vĩ nở bung chen với tiếng ve rền khi mùa hè chớm tới. Tôi đóng vai một người đến thăm và ngợp đi vì màu hoa đỏ rưng rưng trong nắng. Màu hoa học trò nở rộ khi mùa thi lấp ló hiện ra, báo hiệu chia tay sắp xảy đến và những quyển lưu bút trao nhau đầy ắp lời xẻ chia kỷ niệm.
    Trường tôi nhiều cây phượng, mỗi lần ngồi trong lớp học, bỏ lãng du ý nghĩ theo những cành hoa đỏ đung đưa, ôi tuổi ngây thơ sao nhiều lưu luyến thế. Bây giờ trở về, phượng trong khu biệt thự mất nhiều, cây nào còn sót cũng không um tùm như trước. Có lẽ nếp nghĩ ngày một thay đổi hay là phế hưng thời cuộc bôi lên con người và cảnh vật những hình dáng tàn phai rồi chăng.
    Tôi thở dài, búng tách tách cái nắp điện thoại cầm tay một cách lơ đãng, nghe tiếng lép xép của kim khí nhóc nhách vang lên trong khu vườn. Tôi uể oải đứng lên, bước ra đầu gành xi măng, nhìn thông thống xuống những bậc xây đá chẻ khuất dần dưới lùm cây. Chính lối đi này cũng hoang vắng như chính lòng tôi hoang vắng đang duềnh lên.
    Tự nhiên, tôi có ý nghĩ đi xuống con đường để lần ra mỏm biển dưới kia. Cái mỏm đá chất chồng mà những ngày biển động, sóng đánh vung lên làm ướt cả những người tò mò bò ra để chụp ảnh hay ngắm cảnh.
    Trời mùa hè, nhưng sương vẫn có mùi thoang thoảng lạnh, một không khí mát dịu của biển, của sáng sớm, của hương hoa. Đến nơi đầu mỏm, tôi phóng tầm mắt nhìn một vòng, chút hải cảng lọt tõm vào nhãn trường, vài chiếc tàu với cần cẩu đưa lên trời tựa những cánh tay đen muốn níu lấy trời cao.
    Một vùng biển xanh nhờ pha màu xám đang len lỏi men theo con đường đá viền dài uốn éo, đưa tới một khu nhà hàng lấp ló trong vùng bãi cát có vòm cây xanh thẫm. Tôi chợt nhận ra mấy chồng đá ong sắp thành những hồ cá lớn nhỏ đủ loại nay không còn nữa. Bỗng tôi băn khoăn tự hỏi không biết những con cá cảnh giờ lưu lạc nơi nào.
    Thì cũng y như cái triều đại đã nát tan, khu biệt thự đã bị dọn sạch sành sanh, nhưng người ta vẫn lưu giữ cái tên của chủ nhân để làm mồi câu khách. Tôi ngán ngẩm cho tình đời, sụt sùi cho nhân thế. Nếu thiên nhiên cất lời nói được hẳn nhiều phen cũng phải cau mặt với tang thương.
    Thiên hạ nhân danh nhiều thứ quá, cố vơ vào chân lý cho mình, nhưng thời gian hờ hững trôi có gì còn trụ lại mãi đâu mà tranh giành, ghen tị. Không dưng buổi sáng như mất màu thú vị, tim tôi nặng và đập dập dồn. Tôi muốn bỏ con đường để quay ngược lên khu biệt thự trên kia.
    Tiếng điện thoại kêu rich rich như dế, cắt đứt những ý nghĩ lộn xộn của tôi. Tôi chưa kịp mở rộng cái nắp thì đã nghe giọng con Lan réo: mày làm gì vậy nhỏ. Lười chẩy thây, chắc giờ này còn nằm ì trên giường.
    Tôi bĩu môi như con nỡm đang ở trước mặt: đựng đoán mò nghe tụi. Tao đang thả bộ xuống men biển đây, nhưng nhìn “ dấu xưa xe ngựa hồn thu thảo, thềm cũ lâu đài bóng tịch dương (TQ) “ mà buồn. Thứ gì người ta cũng phế bỏ đi hết là thế nào.
    Con bạn nghe tôi gắt gỏng, cười rẹt rẹt trong phôn: đừng “ chảnh “, nhỏ ơi. Mày mà nặng tình cảm chỉ tổ buồn dằng dặc thôi. Rồi nó rủ rê tôi: này sửa soạn, điểm trang đi rồi tao kéo mấy đứa nữa đến đón bà chúa đi ăn sáng. Tôi đâm vặc với nó: mày kêu tao là chúa thì tao đếch đi nữa. Nó hoảng lên phải xin lỗi lia chia.
    Tôi phóng lên phòng thay cái quần jean mốc và chiếc áo voan đen, gồ ghề với đôi kính chống nắng to bụ xự để lên tóc và trở xuống khu vườn chờ. Bốn năm cái xe Nova lẫn Dream, @ tươi rói màu sáng rực, mỗi chiếc đều có sẵn 2 đứa, chỉ riêng xe con Lan là trống nệm sau.
    Nó xề xe lại, thắng trượt bánh sau và giục: mời cô nương lên cho. Con này đúng là tếu, tính nó vẫn vậy, thời còn đi học. Tôi phóc lên, cả bọn bóp còi toe toe như một thói quen rồi phóng vù xuống dốc.
    Phố biển sáng sớm còn ngái ngủ, qua một trụ sở hành chính, len lách vào một dãy phố con và thong dong chạy theo con đường ven biển. Ngang qua phi trường trống trơn, không còn tiếng C-47, C-123, C-130, Boeing rì rào như ngày nào. Người ta đã dời trạm vào Cam Ranh, giờ những nhà cửa đều thành khách sạn, nhà trọ hay văn phòng cho thuê áo phao, chân vịt cho người đi lặn.
    Bọn nhóc cười nói ồn ào. Con Lan chúi đầu xuống rú ga, tôi phải ngăn sợ tai nạn xảy ra. Nó liếc thấy quần tôi khen lấy khen để: hàng không đụng hiệu nhé, dân lắm tiền có khác. Tôi nhức nhối vì những tiếng lạ lẫm khó nghe: gì là đụng hiệu, chảnh và hơi bị, rối tung rối mù. Tôi nghiêm trang bảo nó: đi với tao, mày nói năng dễ dãi một chút, mày xài từ mới quá, tao chẳng hiểu, giá mày có chửi tao cũng lần không ra. Nó khành khạch cười (lại cười).
    Xe qua dài khúc biển, lướt cái bãi dương ngày xưa Mỹ vẫn ra tắm. Mấy phòng tắm nước nóng che tôn cũng bị gỡ quẳng đâu mất. Con Lan huyên thuyên giới thiệu: bây giờ mày nhận chẳng đâu vào đâu hết. Đổi thay, đổi thay tất tần tận cả rồi, nó nói mà vung tay như sắp ăn thua với tôi.
    Gió biển lồng lộng, trời không lạnh, nhưng tôi vẫn gây gây. Tôi thu hai tay che lấy ngực, hơi khum người núp sau cái lưng lờ mờ sợi dây áo lót của con Lan. Thấy tôi im im, nó bảo: mày nói gì đi chứ, sao lại câm hến vậy. Hay là mày lại sầu vì vật đổi sao dời, khiếp, người từ hành tinh khác về có khác, cứ ngẩn ngẩn ngơ ngơ.
    Cả bọn chạy mút đến cuối bãi, nơi con đường Lê Lợi rẽ ngoặt bên hông bưu điện. Những quán xá dọc biển đều bị dỡ đi, giờ là khu du lịch Bốn Mua, cửa hàng mỹ nghệ và các công viên với những công trình nghệ thuật bằng đá đục, trông lờ mờ những hình tượng như hư như thực chẳng nói lên một ý nghĩa rõ rệt.
    Tôi nhớ vô cùng cái quán số 1 bé tí ở bãi biển, ngay bưu điện bước qua. Ở đó ngày xưa cũng có một tàng phượng rụng hoa đầy trên cát đúng vào mùa thi. Tôi sực nhớ ngày thi tú tài, tôi được sắp vào trung tâm trường Nam tiểu học, cái Lan cùng đi thi chung một năm.
    Sau tiết thi sáng, buổi trưa cả hai ngại về nhà, rủ nhau lăn kềnh lên cát dưới chân quán số 1. Bóng áo dài trắng điểm những cánh hoa phượng đỏ, trông đẹp và quyến rũ làm sao Mỗi đứa gặm một khúc bánh mì nằm ngửa trông lên cành phượng rưng rưng trong nắng để chờ đợi tiết thi sau. Trời trưa nồng nồng, nắng gay gắt chói chang, nhưng gió biển ồ ập thổi khiến chúng tôi chỉ hơi bực rực mà nằm đấu láo. Ăn no bụng, hai đứa vào quán xin ca nước mát uống, mấy tay phục vụ trêu: hai cô ăn mặc lịch sự mà đi xin nước uống. Tụi tôi không đáp một lời.
    Ngày ấy, con Lan chỉ lên ngọn núi Cô Tiên ở phía lầu ông Tư mà hứa với tôi hai đứa chẳng bao giờ xa/quên nhau. Vậy mà đùng một cái, tôi ra đi, con Lan kẹt ở lại. Ngày tôi lên đường theo bố đi dạng H.O. con Lan khóc đến cạn nước mắt và xin lỗi không thể vào TSN tiễn chân tôi được.
    Tôi cũng mủi lòng khóc theo nó và nài nỉ cho tôi được ứng chiếc vé xe đò để nó trọn tình trọn nghĩa với nhau. Nó khăng khăng từ chối, tôi biết con bé chỉ bạo mồm bạo miệng, dương dương ra vẻ ta đây, nhưng yếu xìu trước cảnh “ biệt ly nhớ nhung từ đây (VC) “ nên lỉnh.
    Năm đó, hai đứa đều đỗ. Ăn mừng hai đứa tiêu béng số tiền ba má cho và tiền dành dụm từ đời thủa nào. Hai đứa dung dăng dung dẻ nắm tay nhau như một cặp tình nhân, đi dưới bãi cát. Thời đó bên phía trường HSQ Đồng Đế, các khóa quân dịch ùn ùn, chẳng đêm nào không có những buổi tập bắn. Con Lan nhìn những lằn đạn đỏ bay vút lên không có vẻ thích thú khen là pháo hoa ngày hội. Tôi thì tôi không ưa vì chiến tranh bao giờ cũng bạo tàn. Nó vặn tôi: ba mày là lính mà mày tiêu cực quá. Tôi lảng đi tránh đôi co.
    Cả bọn định quẹo ở đường Lê Lợi để chạy ra chợ Đầm, nhưng con Lan rủ rê chạy vòng qua bưu điện. Bức tượng bán thân Yến Phi rầu rầu bám trên trụ đá nhìn ra biển như một vết tích của thời tự thiêu tranh đấu. Vườn công viên còn lòa xòa những tàng lá ngái ngủ chưa tan. Một chị quét đường đang nhẫn nại lùa những nhát chổi bâng quơ trên lối mòn quanh đó.
    Con Lan không biết tôi đang nghĩ gì nên lái xe vèo vèo. Nó uốn dẻo lưng như cua rơ, lượn theo khúc quanh ngặt nghèo của đường trường để ngăn những tay đua khác qua mặt. Con đường có những cây xà cừ gồ ghề bây giờ quang hẳn đi. Nó chạy vòng qua Hàn Thuyên, vượt trường Nam, ôm sau lưng viện Pasteur, chạy một lèo qua Yersin và rẽ vào Lý Tự Trọng.
    Trường Võ Tánh còn đó, vẫn im im với dãy tường cao lút tầm mắt người. Lác đác vài ngọn thông còn sót trong sân, không cất nổi tiếng reo dù sáng nay có gió. Hàng xà cừ cũng bị chặt hết rồi, giờ thay bằng những cây rậm um tùm lá với một khoảng đường xẻ nham nhở, định mở thêm một lối cho xe gắn máy chạy.
    Dãy lớp ngày nao hai đứa ngồi học mà đầu óc để mãi ở đâu đâu. Nghe như tiếng thầy Bạch đang giảng về môn khoa học, còn bọn học trò thì đang kháo nhau hè sắp tới rồi đó. Tôi hỏi con Lan về thứ cây trồng mới này. Con Lan nói dửng dưng: dào, có một độ lão Phú Quang lăng xê bài Hà Nội phố vào trong này, đi đâu cũng nghe các em hát ca tụng về hoa sữa. Thế là thành phố vội bê thứ cây này vào, xà cừ, phượng, hoàng hậu, ngọc lan v.v… gì phế tuốt. Giờ đi đâu cũng đụng đầu với thứ cây này.
    Tôi cho con bé ở lâu nên dễ bị ấm đầu nổi tốc. Tôi bảo: mày cứ vẽ vời, cây nào chẳng được miễn cho bóng mát thì thôi. Con bé ứ ngay vào mặt tôi: ai can du đi má, con sẵn sàng đãi má một năm, mời má ở lại với con suốt mùa đông là má biết liền. Chao ôi, cả thành phố kêu lên bị điếc mũi vì cái mùi sặc sụa của hoa sữa. Người bị dị ứng đã đành, mà người mạnh cui cui rồi cũng bị tẩu hỏa nhập ma hết cả.
    Thấy tôi có vẻ chưa tin, con nhỏ quay lại vẻ nghiêm trang, lảnh lót nói: tao nói thật đấy. Mày ở chơi là sẽ biết đá biết vàng ngay. Có thể trồng loáng thoáng thì cây không đến nỗi, đằng này các bố cứ hình dung ý vị hoa sữa theo lời nhạc Hà Nội mà trồng líu lo, nên đâm hại bà con. Có nhà sực nức bị hành tội vì cái mùi hăng hắc ấy.
    Tôi đâm cực kỳ hoang mang, tẽn tò. Nửa muốn rút ý kiến lại, nửa lại chả biết sao. Bọn bạn đưa tôi đến một quán bún bò giò heo, gọi nhao nhao lấy toàn gốc giò nạc. Tô điểm tâm bưng ra nghi ngút khói, mùi cay cay và mùi lá xả bay lên, tôi nhìn vào trong tô những sợi bún to như bánh tầm, đang lượn lờ bên màu nước béo vàng ngậy.
    Tôi sực nhớ đến những tô bún lưu vong ở rải rác nơi tôi đang sống. Tôi cố tìm trong đó một chút gì hình ảnh quê tôi, nhưng chỉ loang loáng một màu trời vàng ệch. Con Lan lăm lăm đưa đôi đũa lên gần miệng, nhìn dáng tôi đang tẩn mẩn xăm xoi, nó hét lên: mày nhìn gì thế, con quỉ. Rồi cả bọn xúm nhau định trêu tôi, con Lan khệnh khạng như thủ lĩnh bảo với cả đám: tao vừa kể mùi hoa sữa, chắc là con nhỏ đang tìm xem có chiếc hoa sữa nào rơi vào bát bún của nó chưa cũng nên.
    Cả bọn vứt đũa xuống bàn cười rần lên, khiến cả quán tưởng có lũ rồ vừa từ đâu kéo tới. Mặc. Cả mấy đứa cứ ngả ngớn cười. Tôi nhợn như cũng vừa thoáng thấy có mùi hoa sữa bốc ra đâu đây.

    


Kết Thúc (END)
 
 
 
 
 
 
Tượng Đài "Thương Tiếc "
 
 
Tác Giả: Mặc Nhiên
 
Nhân nghe anh Tám Tàng kể về pho tượng Tiếc Thương trong Nghĩa Trang Quân Đội Việt Nam Cộng Hoà, tôi cũng xin đóng góp thêm những chuyện tương tự về bức tượng đó.
     Những câu chuyện này đã được nhiều người chính mắt thấy tại nghe kể lại. Chung quy đều là những chuyện “huyền bí” nói về một linh hồn uẩn ức trong cái pho tượng của người lính chiến VNCH. Có nhiều người khi nghe những câu chuyện này sẽ cho là thật, cũng có người dửng dưng cho là truyện giải trí, bịa đặt, hay là mê tín dị đoan, hoang đường. Họ sẽ nói: “Một bức tượng vô tri vô giác thì làm gì có linh hồn? Sự uẩn ức nào chứ... ” Vâng ai cũng có thể nói vậy, nhưng tin hay không là quyền của họ. Chỉ biết rằng tất cả người kể những câu chuyện này đều thật lòng, nghiêm chỉnh và họ không dám cười lên những linh hồn đã hy sinh cho tổ quốc vì chính họ cũng là những người dấn thân cho quê hương.
    
     Cũng có thể những câu chuyện này thật sự phát sinh ra từ uẩn ức. Sự uẩn ức cuả người lính chiến đã bị bức tử môt. cách vô tình, hay là sự uẩn ức cuả người dân miền Nam VN bị mất nước vào tay CS. Với bất cứ lý do nào đó, tượng anh lính chiến với đề Tài “Thương Tiếc”, có nét mặt trầm buồn ưu tư bao la thăm thẳm, mà lại có vẻ ẩn chứa sự bình thản của một thiền sư, đã dể dàng đi sâu vào lòng ngườị Tượng đài sống động, như ẩn như hiện, nhìn vào, thấy những thổn thức tâm can của những con người khao khác hoà bình. Kiệt tác là ở nơi chúng ta, cũng như chúng ta ở nơi kiệt tác. Sự đồng tình giao cảm của tâm hồn rất cần thiết cho sự thưởng lãm nghệ Thuật. Lúc đó kiệt tác sẽ trở thành một thực thể có sinh khí. Chính vì vậy mà tượng “Tiếc Thương” đã hoá thành thần linh chăng?
     Nghĩa Trang Quân Đội toạ lạc trên một đồi cao nên từ ngã tư xa lộ Sàigòn-Biên Hoà và lối vào Thủ Đức, mọi người có thể nhìn thấỵ Ngay từ lối vào, sừng sửng bức tượng quân nhân trẻ tuổi, ngồi nghỉ, vai đeo ba lô, đầu đội nón sắt, tay cầm khẩu Garant M1 để trên đùi. Đó là tác phẩm điêu khắc “TIẾC THƯƠNG” cuả Điêu khắc Gia Nguyễn Thanh Thu.
    
     Điêu khắc gia Nguyễn Thanh Thu, cấp bậc Đại Úy, phục vụ Tại Cục Chiến Tranh Chính Trị, là người chịu trách nhiệm thực hiện tượng đài kỷ niệm “TIẾC THƯƠNG” cho Nghĩa Trang. Mới đầu nghệ Sĩ Thu tốn biết bao tháng ngày phác họa trên mô hình, trên giấy và thạch cao những “mẫu” Tượng Đài nhưng vẫn chưa hài lòng tác phẩm nào cả.
     Tình cờ một hôm, Đại Úy Thu đến thăm bạn ở Tiểu Đoàn III Nhảy Dù. (Tiểu Đoàn Trưởng, Thiếu Tá Trần Quốc Lịch, Tiểu Đoàn Phó, Nhiếp Ảnh Gia Nguyễn Ngọc Hạnh). Bạn Thu cư ngụ trong doanh trại ở Ngã Tư Bảy Hiền Sài Gòn (Sau này là Bệnh Viện Vì Dân). Nhưng trưóc khi vô nhà bạn, Thu ghé vào quán giải khát trước cổng, Lúc vào quán Đại Úy Thu chú ý một Hạ Sĩ Nhảy Dù đang ngồi nhậu La De ( bia). Trên bàn chỉ một mình anh nhưng có hai ly bia đầy đối nhau. Mỗi khi cầm ly bia lên, anh Hạ Sĩ Nhảy Dù vẫn không quên cụng ly bia đối diện và nói:
     -Uống đi mày, uống đi mày …
     Tiếng cụng ly, lời mời vẫn đều đặn theo nhịp uống của anh ta. Thoạt đầu, Đại Uý Thu nghĩ là anh này đã say nên không kềm chế được hành động, nhưng nhìn xung quanh chẳng ai thắc mắc thái độ lạ lùng đó, có lẻ họ đã hiểu tâm sự của anh.
     Anh Hạ Sì lại tiếp tục, tay cụng ly, miệng nói:
     -Uống đi mày …
     Ông Thu hiếu kỳ, nhìn nét mặt buồn, đau xót vời vợi của anh Hạ Sĩ. Ông hỏi chủ quán sự tình rồi đến bàn anh để biết chi tiết hơn. Anh Hạ Sĩ điềm tỉnh trả lời:
     -Trình Đại Úy, tôi và người bạn ở Vùng 4, rủ nhau gia nhập binh chủng Nhảy Dù cùng một ngày. Sau thời gian huấn luyện, cả hai về Tiểu Đoàn III. Nay … người bạn thân đã chết ở trận điạ …
     Nói tới đây anh Hạ Sĩ nghẹn ngào. Ngưng lại một lúc như để cho cơn xúc động lắng xuống, anh lại nâng ly, cụng vào ly bên kia và miệng lại nói:
     -Uống đi mày … Có Đại Úy đang uống với tao đâỵ
     Sau đó anh nói tiếp:
     -Từ ngày bạn tôi mất tôi rất buồn, khi ra đi có nhau, nay còn một, đôi lúc tôi muốn đào ngũ về quê, nhưng về quê tôi cũng không tìm lại được nó nữa, ở đâu tôi còn tìm thấy hình bóng của nó?
     Người Hạ Sĩ Nhảy Dù buồn vời vợi và tình bạn thắm thiết của anh đã gây cho Nghệ Sĩ Thu một xúc động tràn ngập, vô bờ. Từ giao cảm thiên thu đó, Nhà Điêu Khắc xin phép Tiểu Đoàn Trưởng cho biệt phái anh Hạ Sĩ làm người mẫu để ông hoàn thành bức tượng đài kỷ niệm. Bức tượng “TIẾC THƯƠNG” được hoàn thành đầu tiên bằng xi-măng.
    
     Sau đó, anh Hạ Sĩ Nhảy Dù trở về đơn vị, và trong một trận chiến quyệt liệt ở Tam Quan, Bồng Sơn, anh đã hy sinh trên trận địa để sang bên kia thế giới với người bạn cố tri ngày nào. Anh Hạ Sĩ sầu vời vợi vỉnh viễn ra đi, nhưng hình ảnh còn ghi mãi mãi trong lòng chúng ta.
    
     Nếu câu chuyện đến đây chấm dứt cũng đã nhiều lạ lùng kỳ diệu về tình bạn, tình chiến hữu, nhưng bức tượng lại còn những kỳ bí khác nữa, có thể vì những kỳ bí mà bức tượng xi măng đã đổi thành tượng đồng. Sau đó, biết bao tin đồn đại về bức tượng hóa thần, nào là:
     -Các xe chở rau từ Đà Lạt về khuya thường gặp một người lính ra chận xe xin mua rau, khi tới bến kiểm lại tiền chỉ thấy toàn là tiền vàng mã.
     -Một việc khác xảy ra ở Biên Hòa, số là vào buổi sáng kia một quân nhân đặt mua bánh mì khá nhiều, khi giao hàng cho người quân nhân ra về, người chủ cất tiền vô tủ, bất chợt khi cần tiền lấy hàng, mở tủ ra chỉ thấy toàn là tiền vàng mã, trong khi đó mỗi mộ ở nghĩa trang đều được cúng một khúc bánh mì…
     -Có một cụ già ở chân núi Châu Thới, đêm nọ trời đã khuya, cụ nghe tiếng gọi ở ngoài xin nước uống. Khi đem nước và đèn ra cho người xin nước, thoạt đầu cụ tưởng như những lần quân đội hành quân vào xin nước uống là thường. Nhưng khi người lính uống xong, ngẩng mặt lên cám ơn ra đi thì cụ chợt sửng sốt, tự nghĩ “sao lại có người lính giống anh lính ở tượng đài Tiếc Thương đến như thế?
    
     Sáng hôm sau cụ già ra nghĩa trang để kiểm lại. Cụ nhận thấy mặt mũi vóc dáng anh lính xin nước tối qua y hệt tượng đài TIẾC THƯƠNG, cụ cho rằng bức tượng đã hiện thành người và thấy vết sình non hảy còn dính đầy đôi giầy trận.
    
     Cụ về thuật lại với bà con ở Suối Lồ Ô, một đi xem rồi về đồn mười, đồn trăm … lan khắp cả Thủ Đức, Tân Vạn, Biên Hòa, đổ nhau đi coi tượng đài TIẾC THƯƠNG làm xe cộ kẹt cứng cả một quãng đường trước cổng Nghĩa Trang.
     -Nào là những đêm trăng, những đêm mưa gió trở trời hiu hắt, dân chúng xung quanh vùng Nghĩa Trang có người nhất quyết chính mắt họ trông thấy người lính giống hệt bức tượng TIẾC THƯƠNG đi lại trên Xa Lộ !
     Truyện huyền bí lan truyền rất nhiều trong dân chúng và trong Quân Độị
     Một số sĩ quan yêu cầu Chuẩn Uý Thường vụ Chung Sự Nghĩa Trang cho biết những gì thật sự mắt thấy tai nghe. Chuẩn Úy Thường Vụ Kể:
     - Nhân một hôm đi chợ Tam Hiệp sắm đồ giỗ ông già, khi mua xong, tôi cho tài xế đem về nhà trước. Tôi ghé thăm các bạn ở Tam Hiệp và mời họ đến nhà ăn giỗ ngày hôm sau. Khi về, trời sẩm tối, đến cổng nghĩa trang, tôi nghỉ chân dưới bức tượng. Không biết cao hứng thế nào, trước khi lội bộ về nhà, tôi nhìn tượng đài và nói với giọng điệu cố hữu của một “Thượng Sĩ” Đại Đội:
     -Ê mày, mai giỗ ông già tao, mày có rảnh ghé nhà tao 2 giờ chiều nhậu chơi.
     Nói xong tôi bước vào nghĩa trang vì tôi ở phía sau khu nhà phục dịch việc chung sự Tám giờ sáng hôm sau, việc thờ cúng bắt đầu và tiệc nhậu kéo dài một giờ chiều. Tiễn khách ra về xong, tôi đi ngủ, phần vừa say, phần vì đêm quá thức khuya. Trong giấc ngủ chập chờn, tôi nghe tiếng gõ cửa ầm ầm. Nhà cửa rung rinh, tôi giật mình la to:
     -Ai phá nhà tao đó?
     Tiếng gỏ cửa vẫn không dứt, tôi bực bội đứng dậỵ Khi mở Cửa, tôi bật ngữa, thấy bức tượng “TIẾC THƯƠNG” đứng chình ình trước cửa nhà tôi và nói:
     -Chuẩn Úy Thường Vụ Bê bối quá, kêu hai giờ chiều đến nhậu, nhưng ông nằm say sưa ngủ.Tôi nhậu với ai?…
     Tôi hoảng, đóng sập cửa lại, không dám ngó ra ngoài. Tôi nghe tiếng cười khằng khặc và bước đi rung rinh nhà, dần dần tiếng chân xa đi rồi im bặt”
     Thiếu Tá Chỉ Huy Trưởng Đại Đội Chung Sự Nghĩa Trang Biên Hoà kể trường hợp ông gặp tượng “TIẾC THƯƠNG” ngồi sau xe Jeep của ông:
     -Khi chạy xe vào Nghĩa Trang, tôi hay dừng lại, đón những binh sĩ đi bộ từ cổng vào, cho họ đở mõi chân. Một buổi trưa, ăn cơm xong, trở lại làm việc, khi tới cổng nghĩa trang, tôi dừng xe lại đón một Hạ Sĩ xin quá giang.
     Khi anh ta ngồi vào phía sau, tôi bắt đầu rồ ga, sang tay số tiếp tục chạy vào trong. Rồ ga hoài mà xe không tiến thêm một tí nào…Tôi quay lại sau , định nhờ anh lính xuống đẩy giùm… thì thấy bức tượng “TIẾC THƯƠNG” đang ngồi phía sau. Tôi chưa phản ứng gì thì có tiếng nói cất lên:
     -Xe jeep Thiếu Tá sao chở nổi tôi …
     Tiếp đó là một tràng cười khằng khặc, đồng thời bức tượng phía sau cũng biến mất.”
     Vị Thiếu Tá còn kể một chuyện khác:
     -Nghĩa trang ở trên đồi vào tháng mưa cỏ mọc um tùm nên phải thuê người lân cận vô cắt cỏ. Trong lúc một cô đang cắt cỏ, có một anh binh sĩ đến tán tỉnh, quá quen với kiểu đó nên cô chẳng thèm quay trở lại xem hình dáng người tán tỉnh mình ở sau lưng ra sao. Cô nghe tiếng người lính hỏi:
     -Cô có biết tôi là ai không?
     Cô gái không ngó lại, vẫn cắm cúi làm việc và trả lời::
     -Ông là ai, kệ ông chứ, mắc mớ gì tôi …
     Bỗng một tràng cười ngạo nghễ khác thường từ phiá sau cô gái và nghe những bước chân thật nặng nề rung chuyển cả đất. Bấy giờ cô mới quay lại, thì ôi thôi nguyên bức tượng đài kỷ niệm đang đứng trước mặt cô. Cô la hoảng, chạy vào khu làm việc, kể lại sự tình vừa xảy ra cho tôi nghe, đồng thời cô cũng xin nghỉ việc ngay ngày hôm đó…”
     Chú thích:
     Đó là những mẫu chuyện mà tôi đã nghe về bức tượng “Thương Tiếc” ở nghĩa trang quân đội, xin chia sẽ cùng các bạn. Tôi xin cảm ơn Chú ruột tôi ,Chi Lan, đang cộng tác cho tờ báo Viettime Bách Khoa, đã cung cấp cho tôi tài liệu cho chuyện nàỵ
    
Kết Thúc (END)

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Bạn đã nhận xét thành công , cản ơn !